Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Thiền sư Thích Nhất Hạnh kể chuyện tình yêu và tình dục


Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn.
Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã kể một câu chuyện tình yêu: Có một chàng trai ở vùng California – Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?
Cô ấy hiểu con – chàng trai trả lời đơn giản.
Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.
“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, thiền sư kết luận.

MUỐN THƯƠNG PHẢI HIỂU
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.
Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.
Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thường xảy ra.
Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.
Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.
Chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.
“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ lụy, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.
“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hóa nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?…” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!
TÌNH DỤC VÀ TÌNH YÊU
Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hóa Á Đông.
Trong truyền thống văn hóa ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.
Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.
Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.
Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!
Thiền sư Thích Nhất Hạnh.

NGUYÊN NHÂN CỦA TỰ TỰ

Đôi khi có thể hiểu vì sao lại có nhiều những trường hợp tự tử. Tự tử vì phá sản, nợ nần trong kinh tế thì có thể thấy rõ. Còn lý do nhiều hơn đó là yếu tố tâm lý, tinh thần dẫn đến trầm cảm. Khi suy nghĩ rơi vào đường cùng thì cuộc sống chẳng còn thấy ý nghĩa và lúc đó có lẽ cái chết là sự giải thoát cuối cùng.
Đôi khi không phải họ không thấy hạnh phục hiện hữu, mà có thể hạnh phúc niềm vui có sẵn trong chính bản thân họ, nhưng những thứ xung quanh tác động khiến họ thấy mệt mỏi, chán chường. Và rồi họ tìm đến cái chết.
VẬY TỰ TỬ NHƯ NÀO CHO ĐẸP??
1. Nhảy cầu trôi sông: một cái chết mát mẻ nhưng lãnh lẽo. Xác sẽ bị trương phồng lên, vớt được lên cũng chẳng nhận ra hình dạng ban đầu.
2. Treo cổ tự tự: sau khi đưa thòng lọng vào cổ, gạt cái ghế dưới chân, thân hình đong đưa một lúc, không khí không được đưa vào phổi, máu sẽ không lưu thông lên não, mặt mày xám đen lại --> cũng không đẹp.
3. Cắt tĩnh mạch ở tay để máu chảy ra đến lúc nào hết: cảm giác cứa tay di đi di lại cũng thấy đau đớn rồi --> người ngoặt nghẹo ra, còn gì đẹp nữa :-s
4. Cắn lưỡi tự tử: cũng tương tự như trên.
5. Đổ dầu/ xăng lên người tự thiêu: mùi da thịt cháy khét và còn đau đớn hơn nhiều, hình dạng còn không còn gì.
6. Uống thuốc ngủ: đây là cách có vẻ nhẹ nhàng mà nhiều người dùng, một giấc ngủ sâu và ra đi nhẹ nhàng. Có thể trải thêm hoa hồng khắp phòng cho thêm phần lãng mạn..
... Hey za, cũng còn vài cách nữa..
Nói chung là chết chưa phải là hết đâu em. Cứ nghĩ về những cách làm thế nào tự tử cho đẹp như trên thì cái suy nghĩ tự tự cũng tan biến rồi đó.

Let it go..

Let it Go - Hãy buông tay đi
Hãy buông tay đi, khi mà không còn có thể níu giữ.
Hãy buông tay đi, bỏ mặc phía sau những lời xầm xì.
Hãy buông tay đi, không cần sợ điều đó là sai trái.
Hãy buông tay đi và khép lại quá khứ đau buồn.
Ta bây giờ tự do, sống cho chính mình.

Cuộc sống của chúng ta có bao giờ dám sống thật với cảm xúc của chính mình. Chúng ta luôn hoàn hảo trong mắt người khác và ngược lại chúng ta luôn đòi hỏi người khác hoàn hảo theo cách nghĩ của mình. Và chúng ta thấy mệt mỏi về điều đó? Thay đổi nhiều mặt nạ như vậy, chúng ta còn nhận ra chính mình?


Bởi vì ta yêu thương em rất nhiều, nên ta để em đi con đường của riêng em. Số phận an bài là như vậy.

Hãy cứ để mọi thứ như nó đang có - Let it Be. Và ta sẽ có hạnh phúc tức là thì khi buông tay - Let it Go.

Yêu thương đôi khi không phải là níu giữ, mà là để người ra đi.


Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

2/9/2010: Cảm nhận cuộc sống



Mỗi lần dừng kẹt xe lại muốn dừng lại để cảm những thứ mà mình nhận được xung quanh...

Mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn sau buổi họp mặt. Thích cái không khí như vậy, thích cái sự đầm ấm bên mâm cơm gia đình như vậy. Chẳng còn chút gì không vui trong quá khứ, mọi thứ như chưa hề xảy ra. Dù sao cũng đạt được mục đích mong muốn của buổi họp mặt này .... :)

Con đường ngày lễ khác với những ngày thường khác. Ban ngày đường thênh thang và thoải mái. Ngược lại, 10pm các con phố dường như vẫn đông như ngày thường.

Chiếc xe đi về dường như cũng không theo lộ trình hàng ngày là rẽ trái mà giờ rẽ phải. Muốn cảm nhận một chút không khí còn đọng lại của ngày mà cả nước hân hoan kỷ niệm.

Dòng người tấp nập trở về sau màn bắn pháo hoa mừng lễ của cả nước, khẽ mỉm cười khi thấy người ta lượm được tờ tiền trên đường với vẻ mặt vui mừng. Chắc vui không phải vì tờ tiền đó giá trị, mà chắc vui vì cuối ngày gặp may mắn, khi xung quanh người la lên vì kẹt xe. Ấy vậy, mà cũng có người bảo nó ngốc khi nhìn thấy tiền người khác rơi thì kệ họ đi rồi nhặt chứ mắc mớ gì mà chỉ cho họ nhặt lại tiền họ bị rơi. Đó đâu phải tính cách nó nhỉ..

Cứ nghĩ chỉ kẹt xe cái chiều mà mọi người tấp nập ra về sau khi chung vui với niềm vui của cả nước, chờ đón và xem màn pháo hoa rộn rã tưng bừng đầy màu sắc. Thế nhưng, lượn một vòng lên Thanh Niên, cả 2 chiều đều chung một cảnh như vậy. Một đối tình nhân/ vợ chồng trò chuyên trong cảnh kẹt xe trên đường Thanh Niên: có khi lúc trước đạp vịt ra giữa hồ thì xem pháo hoa rõ hơn.

Chậm lại cuộc sống
Để ta lắng nghe
Giờ đã là lúc
Thời gian...

Vẫn chẳng bao giờ thích kẹt xe cả, thế nên nhanh chóng rẽ luôn vào con ngõ gần đây, thoát ra cảnh xe phải nhích lên từng tí, len qua từng người để tiến lên. Rẽ qua Cửa Bắc rồi vào con phố Phan Đình Phùng, vẫn mang dáng vẻ trầm tình như vốn tính của nó. Hai hàng cây bên đường đổ bóng che lấp hết ánh đèn đường. Qua Hàng Cót, hàng Lược rồi Lương Văn Can. Muốn dừng xe để vào Jazz mà chiếc xe vẫn cứ lăn.

Chẳng thích cái cảm giác đấy tẹo nào. Sẽ coi như KHÔNG THẤY, KHÔNG NGHE, KHÔNG BIẾT nữa... Lẩm nhẩm câu hát quen thuộc

Muốn đốt cháy nỗi nhớ theo thời gian
Khi bao nhiêu yêu thương đã phai tàn
Lòng thầm nguyện cầu cho em được yên vui
Nỗi đau.... xin để riêng tôi...

Các quán trà chanh giờ mọc lên nhan nhản như một thứ mốt thời thượng. Từ Lương Văn Can tới hết Bà Triệu. Nhưng hương vị trà chanh có lẽ vẫn không bằng của chị thường bán ở gốc xà cừ Nhà Thờ. Mỗi lần tới đó luôn muốn uống cho chị dù cái góc đó không thuận tiện cho việc ngắm chân dài gì hết (mà chân ngắn, dài, mập, gầy, cong, thẳng cũng đủ cả). Cái chị bán trà nhanh nhẹn, thật thà hay trò chuyện mà tính tiền thì luôn lâu, thế nên tính cho khách mới toàn tính nhầm xuống. Thấy cũng tội.

Cơ mà kể ra bán trà chanh cũng lãi ra phết, tỷ suất lợi nhuận còn cao gấp mấy chục lần so với cái business của mình ấy chứ. Hay cũng kiếm chỗ nào đấy bán trà chanh nhỉ, vừa thỏa mãn cái thú uống trà chanh mà lại thỏa mãn cả cái thú ngắm người qua lại nữa ;;) Cơ mà kiếm được một cái chỗ có địa thế tốt chắc cũng phải bảo kê lắm lắm...

Chiều dạo phố, chiều mang chút hương thanh bình... (mà khuya rồi chứ)

...
Ước mơ trong cuộc sống luôn được sánh đôi
Ước mơ cho thời gian.. yên lặng khẽ trôi
Ước mơ nhỏ bé trong đời,
Ước mơ được mãi bên người...
....
Ước mơ được gần bên anh
....

Chị gọi, cuối tuần lên chị chơi nhé. Em lại xa HN trong 2 tuần tới rồi, chắc cuối tháng mới lên chị được...

Lòng vòng 1 vòng qua bao con phố, vẫn cái cảnh đông đúc kẹt xe, dòng người tan ra sau màn tụ tập cùng chúc mừng ngày kỷ niệm. Con phố Bà Triệu lại được đắm chìn trong cảnh ngột ngạt của khói xe khi đáng nhẽ ra cái giờ đó nó được nghỉ ngơi. Cái cảnh đứng đợi hết đèn đỏ đáng thường diễn ra vào mỗi sáng đến công sở, thì nay lại được cảm nhận vào cái khoảng thời gian ngược hẳn.

Thoát ra được khỏi sự ngột ngạt, khói xe đó. Chiếc xe lại được băng băng trên con đường thênh thang hướng về nhà. Miên man trong dòng suy nghĩ. Thấy cái cảm giác được bỏ cả 2 tay ra khỏi tay lái thật thoải mái :p. Chẳng thế mà sao nhiều em cứ thích cái cảm giác mạnh trên những con phố bằng phẳng lẫn không bằng phẳng.
Hừm.. cái dịp lễ như này cũng vất vả cho mấy chú đội mũ có mấy chứ CSCĐ, tuy nhiên các chú cũng chẳng cần phải nụp như ngày thường mà vẫn hỏi thăm được các em. Các em ý cứ nghĩ răng: thôi thì ngày lễ mà, vẫn đề gì đâu, bỏ cái nồi cơm điện ra cho thoáng cái đầu, đường đông đúc mà, kẹp 3 đi cho đỡ phải đi thêm xe. Và rồi, các chú CSCĐ lại có thêm những khoản để trà chanh, cháo tối nhể :D

Mà kể ra đua với mấy chú CSCĐ cũng thú vị phết, cái cảm giác xe nhẹ cứ như bay ;))
Lúc đó mới đọc tin nhắn của em, rủ đi kara... Tks em, muốn về nhà hơn... Còn nhiều thứ chuẩn bị cho ngày mới...
Bước sang ngày 3/9 rồi, một ngày mới. Một tháng với nhiều ngày rời xa nơi thân thương mà mỗi khi đi thì đều thấy nhớ vô cùng....

Những con đường vắng sương mờ
Từng bước chân, cuốn đi mùa thu xa lắm
Để nỗi buồn cứ thế đến bao giờ...

Các mục tiêu vẫn luôn trước mắt, hiện hữu thấy nó hàng ngày mà chưa đạt tới được. Nó thật quyến rũ và hấp dẫn. Tự nhủ lòng là đó là mục tiêu nhưng chưa phải của năm nay :)

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Phương Thảo và những điều chưa biết















Phương Thảo giờ đây giống như người của những chuyến đi. Luôn luôn là hành trình từ Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh, rồi lại từ thành phố Hồ Chí Minh về Hà Nội. Đơn giản vì, cô gái này đã chót “Yêu” lĩnh vực mà mình đang làm ở cả hai thành phố lớn bậc nhất này

Vừa bước sang tuổi 29, nhưng cô gái năng động này đã kịp “xoay” khá nhiều nghề. Mà quan trọng là nghề nào cũng thành công cả.Tốt nghiệp cử nhân tại trường Đại học quản lý kinh doanh, với thành tích học tập khá cao, từ một bài tiểu luận từ ở năm học thứ 3, cải thiện lên thành một dự án kinh doanh nhằm phục vụ cho chính sinh viên của trường, Phương Thảo được giữ lại trường để điều hành và quản lý cho chính dự án của mình. Nhưng môi trường sư phạm đã không giữ được bước chân của cô gái thích bay nhảy. Sau hơn 2 năm chị đã chuyển sang công việc khác.

Khi tham gia chương trình "Chìa khóa thành công" năm 2008, Phương Thảo đang làm Trưởng nhóm Kinh doanh của Công ty bảo hiểm Dai-ichi Life Việt Nam.
Còn giờ đây, sau 1 năm gặp lại, ngoài công việc tại Công ty, chị đã kịp cùng bạn bè mở Công ty Maketing Online (gọi tắt là
MarNET), chuyên tư vấn giải pháp Maketing trực tuyến ở Hà Nội.
Dường như còn chưa đủ “bận”,
cũng bởi chót yêu “Yoga” Thảo lại mở rộng "địa bàn" kinh doanh vào thành phố Hồ Chí Minh, đầu tư tâm huyết vào một lĩnh vực còn khá mới mẻ tại Việt Nam: đào tạo Yoga. Hiện tại chị đang quản lý Thảo đang quản lý điều hành 2 cơ sở của Yoga Secret tại số 70 đường Trương Quốc Dung- quận Phú Nhuận và 42 Huỳnh Khương Ninh - Quận 1. Chị “thú nhận”, MarNET là sở thích, còn Yoga lại là đam mê, vì chị khao khát muốn cải thiện sức khỏe cho mỗi cá nhân, mong muốn mang lại sức khỏe tốt cho mọi người và vì một xã hội khỏe mạnh. Không chỉ dừng lại việc quản lý club ở TP.HCM, Thảo cũng đang ấp ủ ý định mở rộng lĩnh vực đào tạo Yoga chuyên nghiệp tại Hà Nội. “Mục tiêu trong tương lai của tôi là phổ cập Yoga đến các trường phổ thông để đưa việc giáo dục sức khỏe thông qua hệ thống các trường học đến với từng gia đình. Sắp tới, có thể mô hình câu lạc bộ này sẽ được chúng tôi mở tại Hà Nội” - Thảo tâm sự.

Vẫn đầy hào hứng khi nhắc về những ngày “máu lửa” với CKTC, Thảo cho biết, Thảo đến với sân chơi này qua thông tin của một người bạn.Có đôi chút tò mò chị vào trang web làm text và đã trở thành người chơi chính thức của chương trình. Khi đánh giá về phần chơi của mình trong "Chìa khóa thành công", Thảo “thú nhận” điểm yếu của mình là xử lý kém “khâu” lí thuyết nên thường ít điểm hơn bạn chơi. Chiến thắng mà chị có được khi lên cấp giám đốc là do đã "gỡ lại" được từ phần thi xử lý tình huống. Qua 4 vòng thi đấu, Thảo đã nhận được từ hội đồng giám khảo những đánh giá, những lời khuyên rất bổ ích giúp chị vững bước hơn nữa trên con đường đã chọn!

Đã ngấp nghé tuổi 30, vẫn “một mình đi về”, dù là điều khá phổ biến và được coi là khá bình thường trong xã hội hiện nay. Tuy nhiên, có lẽ cũng đã đến lúc phải dành thời gian riêng cho mình, Thảo thú nhận thế. Tuy nhiên, theo Thảo cho biết, cô vẫn đang chờ đợi "một nửa" của mình. Bởi với Thảo, tình cảm phải là chuyện của duyên số, cái gì đến sẽ đến.

Cái gì đến sẽ đến, tin thế, nhất là khi ta đón chờ nó bằng cả trái tim và đôi tay giang rộng. Thảo đã thành công trong công việc, trong cuộc sống, có lẽ cũng bằng một trái tim và một đôi tay giang rộng như thế. Mỉm cười để bước tiếp, có lẽ hạnh phúc trọn vẹn sẽ chờ Thảo ở một nơi không hề còn xa…

Bài viết được thực hiện bởi Hoàng Gia - Media http://chiakhoathanhcong.mquiz.net/vie/news/?function=NEF&tab=bay-gio-ho-la-ai&file=40320